Chương 73 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Trên bàn chỉ còn lại ít vụn thịt cua lẫn với miến.

Cordis lại dùng đũa khuấy đều lên một lần nữa, trộn cả chỗ vụn thịt cua còn lại cho đều.

Đám quân thư nhìn thao tác của cậu, cũng làm theo. Sau một hồi thực hành, họ đã dùng đũa khá thuần thục rồi.

Cordis gắp một đũa miến cuộn đầy thịt vụn, khéo léo xoay vòng rồi bỏ vào miệng, nhét đầy khoang miệng, vừa ăn vừa híp mắt thỏa mãn.

Thịt cua đã ngon lắm rồi, thêm vị tinh bột lại càng khiến người ta thấy hài lòng. Cordis chẳng nghĩ gì khác, chỉ mải nhai, ăn liền nửa bát mới dừng lại để thưởng thức kỹ hơn.

Vì họ ăn những món khác trước, nên giờ miến đậu đất đã hút đầy nước sốt, càng thêm đậm đà.

Thịt cua tươi, miến khoai tây mềm dẻo, sau khi thấm nước sốt thì vị ngon càng nổi bật hơn.

Cậu liếc sang xem phản ứng của những quân thư khác.

Hứng thú là thầy tốt nhất, khi đã muốn thứ gì, tiềm lực trong cơ thể liền vô hạn. Đám quân thư cầm đũa mà khí thế như gió cuốn mây tan, nhanh chóng ăn hết phần miến trong bát mình, cố nhịn nhìn nồi nước sốt giữa bàn.

Ánh mắt Ike đã bay tới chỗ để bột đậu đất, nơi đó vẫn còn mấy túi chưa dùng hết. Anh ta nghĩ có thể làm thêm một mẻ nữa bằng máy, rất tiện.

Anh ta thấy cực kỳ hài lòng, không cần pha thêm tương, nước sốt trong chén còn lại cũng đủ để trộn.

Cordis vẫn đang nhai kỹ nuốt chậm, trong khi những trùng khác nhìn chằm chằm, chưa được ăn thêm, mãi đến khi cậu buông đũa mới chịu thôi. Cậu theo bản năng sờ bụng, dạ dày đã bị thức ăn làm đầy đến căng nhẹ ra.

Frappel vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ thì động tác của cậu khiến anh dừng lại. Anh nhìn sang Thượng tướng Manny, hai trùng trao đổi ánh mắt, trong mắt đều có sự khẳng định.

“Vừa rồi năng lương mà các cậu cùng cảm nhận được, tôi cũng cảm nhận được.” Frappel lên tiếng. Đám quân thư vốn đang ngồi nghiêm, không dám động, nghe vậy lập tức dựng tai lắng nghe.

Frappel là vị tướng quân được công nhận là có thực lực mạnh nhất toàn quân đoàn. Khả năng khống chế tinh thần lực của anh, dù là những quân thư cùng cấp, cũng phải khen ngợi. Nếu anh nói vậy, chắc chắn không phải ảo giác.

Nghe anh nói cũng cảm nhận được, trong lòng đám quân thư lại sôi sục, những viễn cảnh tươi đẹp về tương lai vừa nãy lại hiện lên lần nữa.

“Cụ thể dữ liệu năng lượng vẫn cần viện nghiên cứu phân tích xác nhận.” Frappel nhìn về phía Hugh: “Việc này giao cho cậu, sau khi có kết quả thì báo trực tiếp cho tôi.”

Hugh lập tức nhận lệnh.

“Tin này quá lớn, trước khi xác nhận, vẫn nên giữ kín thảo luận.” Frappel liếc sang hỏi ý Thượng tướng Manny.

Thượng tướng Manny là trùng từng nắm quyền cao nhất đời trước của quân đoàn Z11. Tuy hiện giờ quân thư như bọn họ – những trùng canh giữ tuyến đầu – đều dựa vào sức chiến đấu để định vị trí, nhưng mỗi khi quyết định việc lớn Frappel vẫn sẽ hỏi ý kiến vị trưởng bối này.

Thượng tướng Manny hiển nhiên cũng đã suy nghĩ về vấn đề này, ông mỉm cười: “Chỉ cần không đăng tin lên Tinh Võng, tin tức ở tinh cầu xa xôi như chúng ta chẳng thể lan ra đâu.”

“Nhưng cứ làm như cậu nói, giữ kín là hơn. Trước khi có kết luận xác thực, chúng ta vẫn chưa thể cung ứng thịt tinh thú chứa năng lượng này cho toàn quân đoàn ăn. Cẩn thận vẫn tốt hơn.” Manny đồng tình với Frappel.

Dựa theo những nghiên cứu trước đây của Trùng tộc, họ chưa từng biết tinh thú cấp thấp lại có thể chứa năng lượng, càng chưa biết có phải chỉ con cua này tình cờ có, còn những loại cấp thấp khác thì không.

Trước khi có kết quả nghiên cứu, không thể vội vàng khẳng định.

Trong hàng trăm năm gần đây, dân số Trùng tộc giảm, do họ tập trung mở rộng lãnh thổ quốc gia. Dù vậy, quân thư đóng giữ tinh cầu biên giới vẫn tính bằng hàng trăm triệu, mà ai cũng phải đối mặt với hai vấn đề lớn: tăng cường thể lực và tổn thương tinh thần lực.

Nếu có thể lấy năng lượng từ tinh thú để chế tạo dược tề cao cấp, thì với họ đó chẳng khác nào thuốc cứu mạng. Không thể khơi dậy hy vọng rồi lại tự tay hủy diệt nó.

Đám quân thư đều chăm chú lắng nghe. Việc này là do họ cùng phát hiện ra, mà lời tướng quân Frappel và Thượng tướng Manny nói chính là quyết định thái độ xử lý. Họ đều hiểu nên làm thế nào.

Đối ngoại tuyệt đối không được nói, còn trong quân đoàn, chờ khi họ thật sự có thể cho quân đoàn ăn thịt tinh thú chứa năng lượng, sẽ công bố phát hiện này.

Thượng tướng Manny từng là trùng giữ vị trí cao nhất trong quân đoàn lui xuống, nên nói chuyện rất dễ nghe. Thấy không khí có phần căng, ông liền hỏi thêm cảm nhận của mọi người, họ cảm thấy năng lượng mạnh yếu ra sao, rồi giục Hugh – phó sở trưởng viện nghiên cứu – nhanh chóng hoàn thành việc xử lý tinh thú, đưa vào sản xuất hàng loạt, cung cấp cho nhà ăn sử dụng loại thịt tinh thú này.

Hugh cười khổ, cảm thấy gánh nặng trên vai nặng trĩu, nhưng trong lòng lại nóng rực, đầy hứng khởi. Viện nghiên cứu ở tinh cầu biên giới chưa từng mang trọng trách lớn thế này, nhưng cũng chính vì vậy mà anh ta có thêm động lực.

Khi thượng tướng Manny còn đang nói, Frappel đã dần thu hồi trạng thái làm việc, ánh mắt thoáng liếc sang Cordis – trùng vẫn ngồi ngay ngắn bên cạnh.

Từ lúc họ bắt đầu nói chuyện Cordis đã ngồi yên không dám động, dáng vẻ như một học sinh ngoan ngoãn.

Nhưng Frappel nhận ra cậu hơi thất thần, liền giơ tay nhẹ chạm vào cậu.

Cordis hoàn hồn, quay đầu chớp mắt, dùng ánh mắt hỏi anh sao vậy.

Frappel nhướng nhẹ lông mày, ý tứ rõ ràng là đang hỏi ngược lại — “Cậu sao vậy?”

Thượng tướng Manny như thầy giáo kiểm tra đám quân thư một lượt, cuối cùng tầm mắt cũng rơi xuống người Cordis, chuẩn bị nói vài lời khích lệ thân thiện, xem như khen công thần lớn của phát hiện hôm nay.

Kết quả lại phát hiện vị chỉ huy hiện tại của quân đoàn — Frappel, lại hiếm thấy mà… nói chuyện riêng trong lúc họp.

Thượng tướng tóc bạc dài hơi mỉm cười, biểu cảm có chút khó tả, giọng nói ôn hòa, âm thanh trầm thấp: “Tướng quân và Trung úy Cordis đang nói chuyện gì vậy?”

“……” Frappel quay đầu nhìn thoáng qua thượng tướng, thật ra anh còn chưa kịp nói gì.

Cordis nhạy bén nhận ra không khí có chút vi diệu, liền nhanh chóng đáp: “Tôi phát hiện thịt tinh thú khá chắc bụng, hơn nữa mọi người đều mới ăn một nửa đồ ăn trên bào… không biết có thể ăn tiếp nổi không?”

Thịt tinh thú bình thường không rõ có chứa năng lượng hay không, nhưng cảm giác no của nó mạnh hơn cả đậu đất. Cùng một lượng, ăn đậu đất chỉ thấy no vừa phải, nhưng ăn tinh thú thì Cordis lại cảm thấy bụng căng đầy rõ rệt.

Những trùng khác nghe đến đoạn sau đều lập tức chú ý. Ban đầu còn tò mò Cordis và Frappel đang nói gì, giờ ánh mắt bọn họ liền biến từ tò mò sang nóng rực, nhìn chằm chằm vào Cordis.

Cordis đứng dậy, bình tĩnh hỏi: “Có muốn ăn thêm miến trộn không? Làm cũng dễ lắm, chỉ cần luộc chín rồi vớt ra cho vào bát, trộn đều là được. Trong nồi còn nước sốt cua cay với thịt cua, có thể chan thêm vào miến ăn cùng.”

Thượng tướng Manny cũng không chống lại nổi cám dỗ của món ăn, khẽ ho một tiếng: “Ừ, để cậu làm tiếp thì không hay lắm đâu.”

Ike lập tức giơ tay: “Thượng tướng! Trung úy Cordis, để tôi làm, tôi biết cách rồi, cậu chỉ đạo tôi.”

Vừa nãy chính Ike là trùng làm, quy trình cũng đơn giản, Cordis liền để anh ta làm.

Ike tiến lại bên nồi, trước tiên làm sạch nồi, rồi thuần thục lấy một túi bột đậu đất từ tủ ra, ngồi bên máy làm bột chờ miến được làm xong.

Marlec cùng vài quân thư khác nhân cơ hội này cũng tránh ra xa tướng quân và thượng tướng, tụ tập lại bên máy, giả vờ hỗ trợ.

Bên cạnh bàn trong chốc lát chỉ còn lại thượng tướng Manny, Frappel và Cordis. Cordis không quen cảnh ngồi im chịu nhìn, liền đứng dậy đi lấy thêm một chậu cua cay, mời họ cùng ăn.

So với bị họ nhìn chằm chằm, chi bằng cùng nhau tập trung vào ăn uống còn hơn.

Thượng tướng Manny thật sự tò mò muốn xem miến đậu đất làm thế nào, loại phương pháp này rất hiếm thấy, nên ông cũng không ăn, mà đi sang chỗ đám quân thư, cùng họ xem máy làm miến hoạt động.

Cordis chân thành mời: “Ăn thêm chút nữa nhé?”

Frappel như bất đắc dĩ, cầm một càng cua lên, chậm rãi gỡ thịt: “Cậu lại khiến tôi bất ngờ rồi.”

“Tinh thú bình thường có năng lượng với tôi mà nói cũng là một niềm vui ngoài ý muốn.” Cordis vừa ăn vừa nói: “Có lẽ tôi gặp may trong chuyện ẩm thực thôi.”

Frappel vốn không tin vào “vận may”, nhưng mỗi khi nhìn Cordis, anh lại nghĩ đến chữ đó.

Anh nói một câu cổ xưa: “Vận khí cũng là một phần của thực lực.”

Cordis nhướng mày cười: “Đương nhiên, đâu phải ai gặp vận may cũng nắm được cơ hội đâu.”

Tóm lại, hôm nay Cordis đã chứng thực “tận miệng” rằng thịt tinh thú có thể ăn được, mà lại còn rất ngon. Tiếp theo, áp lực liền chuyển đến viện nghiên cứu.

Họ phải chế tạo ra máy móc có thể ổn định xử lý tinh thú, loại bỏ hoàn toàn phóng xạ và độc tố, bảo đảm an toàn khi ăn. Sau đó là mở rộng sản xuất hàng loạt.

Dù việc thử nghiệm cho thấy thịt tinh thú khiến trùng ăn no nhanh hơn đồ ăn thông thường, nhưng với số lượng quân thư toàn quân đoàn, muốn cung cấp đủ ba bữa mỗi ngày, đó vẫn là con số khổng lồ.

Sau khi bàn xong chuyện này, Cordis lại nhắc Frappel về việc muốn mua thêm ít gia vị cho phòng bếp nhỏ. Những món nấu nồi lớn tốn nguyên liệu hơn xào nhỏ, nên cậu muốn hỏi trước ý kiến của vị chỉ huy này.

Frappel như thường lệ, gật đầu đồng ý không chút do dự.

Cordis nhớ lại lần trước anh đã gửi cho cậu một lượng gia vị khá lớn, biết Frappel không phải trùng keo kiệt, nhưng khi nghĩ đến việc phải chi thêm tiền mua gia vị, cậu vẫn thấy hơi xót.

Dù vậy, cậu cũng an ủi mình rằng sau này có thể tự làm rượu và giấm, sẽ tiết kiệm được một khoản.

Đó lại là nhiệm vụ dành cho viện nghiên cứu.

Cordis âm thầm thương cảmcho Hugh và viện nghiên cứu một giây — có lẽ trong thời gian dài sắp tới, họ sẽ phải làm việc quá tải.

Ike và mấy quân thư bỏ miến đậu đất vào nồi. Cordis quan sát thấy miến chín vừa đủ thì cho thêm gia vị, đợi chín hoàn toàn là có thể vớt ra. Cậu chia phần thịt cua vụn còn lại, mỗi trùng một bát miến đầy ắp, từng sợi miến đều bọc đầy thịt cua.

Cordis lại chan thêm lên hai muỗng nước sốt cua cay, cùng ít thịt cua nấu.

Đáng tiếc là cậu đã ăn quá no, bằng không cũng sẽ tham gia ăn tiếp cùng họ.

Trong nồi vẫn còn không ít cua cay và thịt cua, con cua kia đúng là quá to.

Cordis nghĩ một lát, lấy ra một chồng hộp nhỏ, hỏi ý Frappel, được anh gật đầu đồng ý, liền chia phần còn lại, giữ riêng hai phần cho mình mang cho Reuel và Gist nếm thử, phần dư thì bảo robot nhỏ mang đi tặng cho các tướng lĩnh mà hôm qua cậu đã gặp.

Tràn đầy vui sướng ăn đến vòng thứ hai, các trùng trong phòng bếp gần như đều ăn đến bụng căng tròn, chưa bao giờ họ có cảm giác no mạnh mẽ như vậy.

Cordis nhìn thấy họ vừa xoa bụng vừa cố giấu, mới nhớ ra rằng đám trùng này từ nhỏ đến lớn toàn uống dịch dinh dưỡng để no, không hề có khái niệm “no đến mức không thể ăn thêm”.

Họ ăn gấp đôi cậu, dù thân thể lớn hơn thật, nhưng cũng hơi quá rồi.

“Nếu không phải thể chất quân thư tốt, tôi nghĩ cậu chắc nổ bụng mất thôi.” Cordis dở khóc dở cười, vỗ vai Ike một cái, đổi lại là tiếng rên “ai da” đau đớn của anh ta.

“Lần sau đừng như vậy nữa.” Cordis thở dài: “Ăn hư người đấy, tôi không dám để các cậu ăn bừa nữa đâu.”

“Trung úy! Tôi không sao cả! Tôi rất ổn!” Buck kiên cường đứng lên, bộ quân phục trên người bị căng phồng ra như sắp bung chỉ.

Cordis: “…Cơ bụng của cậu cũng bị kéo phẳng ra rồi đấy.”

Những trùng khác nhịn không nổi, cười phì như bóng bay xì hơi, nhưng vì bụng căng quá nên vừa cười vừa đau, không ai dám cười to.

Xem nhẹ chuyện ăn no căng bụng, buổi liên hoan đầu tiên của nhóm nhỏ diễn ra cực kỳ tốt đẹp.

Cordis bảo mọi người vận động nhẹ cho tiêu bớt, Frappel thì ở lại bàn với Thượng tướng Manny, nhấm nháp chén canh xương đậu đất mà đám phụ bếp học việc mang lên.

Frappel chỉ nếm một ngụm đã nhận ra hương vị này không thể so với Cordis nấu, còn thượng tướng Manny vì chưa từng ăn qua món gốc nên thấy cũng không tệ lắm. Ai mà nghĩ được ở tinh cầu biên giới như Z11, lại xuất hiện một quân thư biết nấu ăn, hơn nữa mới hơn bốn mươi tuổi chứ!

Cordis nghiêm túc nếm thử toàn bộ hơn bốn mươi phần canh mà các quân thư làm, trực tiếp ghi chép những khuyết điểm cùng hướng cải thiện lên quang não, rồi phản hồi lại cho nhóm học trò.

Một bên là người máy đang chia suất ăn từ nồi canh, một bên là đám quân thư vừa lo lắng vừa mong chờ đánh giá của cậu. Chẳng bao lâu sau, họ đều nhận được kết quả, có trùng vui mừng, có trùng rầu rĩ.

Ike, Buck và vài trùng khác đi dạo quanh cho tiêu bớt đồ ăn. Trong không khí bắt đầu lan tỏa một mùi thơm xa lạ, khiến bọn họ nghĩ ra đủ cách vận động: nào là mang tạ squat, chạy tại chỗ, thậm chí luyện quyền quân đội. Quả thật rất hiệu quả, chẳng mấy chốc họ đều cảm thấy bụng nhẹ đi hẳn.

Mấy quân thư đã tiêu được bớt, liền được Cordis múc cho mỗi người một chén nhỏ canh đậu đất. Họ nâng chén lên, khẽ thổi rồi nhấp một ngụm, tinh tế thưởng thức, lập tức cảm thấy toàn thân khoan khoái.

Cordis bảo robot nhà bếp dọn dẹp và rửa sạch dụng cụ, rồi mọi người lại ngồi cùng nhau.

Frappel và thượng tướng Manny ngồi nghe Cordis lần lượt trao đổi với Ike, Buck, Hugh cùng Laike, hoàn thiện bản phân công mà họ bàn hôm qua thêm một lần nữa, đồng thời rút ngắn thời hạn hoàn thành.

Giờ đã xác định tinh thú cấp thấp có thể ăn được, tất nhiên phải nhanh chóng đưa chúng lên bàn ăn.

Cordis rất muốn sớm tìm ra giống lúa mạch và cây đậu ở tinh cầu này. Có hai thứ đó, mì và phở sẽ không còn là mơ, các loại chế phẩm từ đậu cũng có thể làm, mà thứ cậu mong mỏi nhất — nước tương và nước chấm — cũng sẽ thành hiện thực.

Cậu hy vọng toàn bộ nguyên liệu nấu ăn cơ bản có thể sớm hoàn thiện, để không chỉ nhóm nhỏ, mà cả quân đoàn đều có thể được “tự do ăn cơm”.

“Hy vọng một ngày nào đó mọi người không còn phải uống dịch dinh dưỡng nữa.” Cordis cười nói như đùa.

“Không thể bỏ hoàn toàn đâu,” Thượng tướng Manny nâng cằm, “thứ đó vẫn rất hữu dụng khi chiến đấu, giúp bổ sung năng lượng nhanh. Nhưng tương lai chắc chắn có thể giảm bớt lượng dự trữ.”

Laike trầm ngâm nói: “Thượng tướng, phần tài chính tiết kiệm được từ việc giảm bớt dịch dinh dưỡng, liệu có thể dùng để mua thêm gia vị không? Nếu tính cả lượng của toàn quân đoàn, tôi có thể đàm phán trực tiếp với tinh cầu sản xuất.”

Ike ghé sát nhỏ giọng hỏi: “Tướng quân có trùng trong nhà kinh doanh mảng này không? Nếu có thì đừng hợp tác qua thương nhân trung gian nữa, làm việc với mấy bên quân đoàn đó phiền lắm, giao tiếp khó chết đi được.”

Cordis không ngờ chuyện này lại tiến triển nhanh như vậy, cậu cũng rất mong có thể “tự do gia vị”. Bình thường khi có sẵn thì chẳng thấy gì, đến lúc cần mà không có, mới biết nó quý giá thế nào.

“Tôi sẽ hỏi thử.” Frappel đáp, nhưng không dám chắc. Anh là trùng nhà Kupher, việc quân đoàn mua sắm gia vị thì dễ, nhưng nếu muốn nhập được hàng với giá thấp hơn, anh còn phải nhờ thư phụ —trùng phụ trách thương vụ của gia tộc. Trong giới làm ăn, chỉ có lợi ích mới lên tiếng.

Tướng quân đã nói vậy, thì hầu như chuyện gì cũng sẽ thành. Laike và Ike đều nở nụ cười.

Công việc phía trước chắc chắn sẽ rất bận, nên hôm nay được ăn một bữa ngon như thế, bọn họ ai nấy đều thỏa mãn. Thời gian ăn ở nhà ăn sắp đến, họ cũng tự giác rời khỏi phòng bếp của Cordis.

Dù không nói ra, nhưng ai cũng ngầm nghĩ: lát nữa nhất định phải đến nhận phần canh của mình, chờ khi bụng tiêu bớt lại có thể ăn thêm.

Cordis nhìn theo họ rời đi, rồi quay sang Frappel vẫn còn ngồi đó.

Thấy hôm nay mình không còn việc gì ở phòng bếp, cậu liền ngỏ ý muốn tiễn anh, quân thư cũng không từ chối.

Hai trùng cùng xuống tầng một, đi dọc hành lang ngoài của tòa nhà. Bên ngoài, tuyết đang rơi lả tả, gió lạnh luồn qua khung cửa sổ, thổi vào nhà mang theo hơi lạnh thanh tĩnh.

Cordis nhìn ra ngoài, thấy những chiếc máy dọn tuyết tự động đang hoạt động, cùng đội tuần tra quân thư bận rộn ngoài quảng trường căn cứ, siêng năng cần mẫn hất từng lớp tuyết nhỏ ra hai bên.